Là người yêu thích đồng hồ chắc chắn bạn đã từng nghe đến khái niệm chân kính đồng hồ (jewels). Đây là khái niệm gây khá nhiều tranh cãi trong giới chơi đồng hồ

Chân kính hay còn được biết đến là đá quý. Không phải là người chơi đồng hồ nhưng nhắc đến hai từ đá quý thì bạn đã phần nào hình dung ra đặc điểm của bộ phận này. Trong cuộc sống đá quý được con người ưa chuộng vì vẻ đẹp cũng như gía  trị của nó. Nhưng trong chế tác đồng hồ ngoài giá trị thẩm mĩ, những viên đá quý này mang vai trò quan trọng hơn rất nhiều vẻ ngoài. Đó là những viên đá quý đã được gia công tỉ mỉ: tiện, cắt, khoan lỗ, đánh bóng,… hay đã được lắp vào thân máy, được sử dụng để chống sự ma sát, mài mòn của bộ máy cơ, đảm bảo tính chính xác và tuổi thọ của đồng hồ.

chân kính đồng hồ

Chân kính đồng hồ thường có kích thước khá nhỏ, đường kính đa phần dưới 2mm, độ dày xấp xỉ 0.5mm. Cũng như đã giới thiệu ở trên thì chân kính đồng hồ  làm bằng đá quý, phải là những loại đá quý cứng hơn so với kim loại. Một trong số đó có thể kể đến như: Sapphire, ruby, kim cương. Trong đó, đá sapphire và đá ruby có giá thành thấp hơn so với kim cương, vì vậy mức độ phổ biến cũng cao hơn nhiều so với kim cương. Ngoài ra, hợp kim chống mài mòn (kim loại),thủy tinh giả ngọc cũng được nhiều nhà chế tác lựa chọn. Chính loại đá quý được sử dụng đã phần nào tạo nên những mức giá khác nhau của đồng hồ. Với đồng hồ sử dụng chân kính là hợp kim chống mài mòn, thủy tinh giả ngọc thì giá thành rẻ hơn, dùng đá quý thì đắt hơn và phổ biến hơn rất nhiều.

Để phân loại chân kính, cách thông thường và đơn giản nhất là đặt tên theo bộ phận mà nó bảo vệ: chân kính bánh xe trục giữa, bánh xe chuyền, bánh xe gai, chân kính ngựa,… Một số loại chân kính có thể kể đến như: Jewel tròn, có lỗ xuyên tâm (Hole) là những miếng jewel hình cái bánh (tròn), khoan lỗ phù hợp với đường kính trục bánh xe. Jewel tròn không có lỗ thường được áp vào hai đầu trục quay. Jewel dạng phiến, vuông chữ nhật (pallet) được lắp ở hai đầu của ngựa. Ngoài ra, còn có một dạng jewel nữa là dạng hình trụ (roller) chỉ được sử dụng gắn trên bánh balance để đá ngựa.

Một cỗ máy đồng hồ có khoảng 211 chi tiết máy, vì vậy chân kính được ra đời giúp các chi tiết này trơn tru và lâu dài hơn. Tùy vào thiết kế đồng hồ mà lượng chân kính sử dụng có thể ít nhiều khác nhau, với những cỗ máy càng nhiều chức năng phức tạp thì lượng chân kính được sử dụng càng nhiều, thậm chí lên đến 40 jewels. Nhưng có phải càng nhiều chân kính càng tốt. Điều này cũng không hoàn toàn chính xác. Với dòng Mechanical thì 15 đến 23 jewels là phù hợp, dòng Automatic thì 17 đến 30 jewels. Nhưng có một số nhà chế tác đồng hồ quá lạm dụng việc nạm chân kính vào những vị trí không cần thiết chỉ nhằm mục đích tăng giá và tăng tầm cỡ của đồng hồ. Chân kính có thể được lắp ở những vị trí mà chỉ mở máy ta mới có thể quan sát được hoặc cũng có thể dễ dàng chiêm ngưỡng qua bộ máy openheart. Nhưng dù ở bất cứ vị trí nào thì việc sắp xếp tỉ mỉ chân kính của các thợ chế tác cũng là cả một nghệ thuật tinh vi, đòi hỏi sự cẩn thận và chính xác tuyệt đối.

Nếu đồng hồ là niềm tự hào trong lịch sử chế tác của loài người thì chân kính như kẻ canh giữ, bảo vệ cho niềm tự hào đó mãi trường tồn theo thời gian. Chắc chắn, trong tương lai chân kính sẽ không ngừng được cải tiến, phát triển để phù hợp với sự đổi mới không ngừng của nghệ thuật chế tác đồng hồ.